[ĐM] Hắc Đào Hoàng Hậu – Chương 9


9.

flat,550x550,075,f

Bất kể là thời gian hay địa điểm, chuyện Lương Cánh đang làm đều không thích hợp. Chỉ riêng việc giả mạo cảnh sát để vượt ngục đã đủ kinh hãi rồi, hiện tại y còn uy hiếp ngục trưởng, thậm chí có thể nói là ‘dâm loạn’.

Tô Hòa nắm chặt tay đến mức khớp xương đều trắng bệch, đủ loại ý tưởng nảy ra trong đầu. Hầu hết kết quả cuối cùng của chúng đều là đem Lương Cánh ra thiên đao vạn quả.

“Sếp, mông anh co dãn thật tốt!” Người phía sau đột nhiên thốt ra một câu như thế.

Tiếng ‘sếp’ của Lương Cánh lúc này hoàn toàn là một loại mỉa mai chói tai. Tô Hòa nhíu chặt mày, không để ý tới sự đùa giỡn của y, cảm nhận phương hướng di chuyển của họng súng, nhẫn nhục chờ thời cơ phản kích.

“Lương Cánh, vượt ngục và tập cảnh đều là trọng tội, bây giờ cậu còn chưa ra tù, sẽ là tội càng thêm tội, cậu nên hiểu hậu quả sẽ thế nào!”

Lương Cánh quan sát từng động tác nhỏ của Tô Hòa, thậm chí cả cử động của cơ mặt cũng không bỏ qua. Y biết vị ngục trưởng này đã giận đến sắp bùng nổ rồi, thế nhưng hắn vẫn có thể duy trì lý trí cùng sự bình tĩnh cơ bản, đương nhiên còn có cả thái độ cao cao tại thượng kia nữa, thật khiến người ta phải bội phục.

Nếu như không phải không có thời gian, y quả thật muốn tiếp tục làm một số chuyện càng quá đáng để thách thức lực nhẫn nại của vị ngục trưởng này một chút. Đáng tiếc, trò chơi của bọn họ có lẽ chỉ có thể dừng ở đây.

Thầm tiếc hận trong lòng một chút, Lương Cánh buông khẩu súng đang chĩa vào Tô Hòa xuống, “Hiện tôi, tôi cần sếp tiễn tôi một đoạn …”

Tô Hòa lạnh lùng liếc y một cái.

“Tuy rằng tôi sẽ không tùy tiện nổ súng, thế nhưng súng không phải vũ khí duy nhất trên người tôi.” Lương Cánh nói xong, Tô Hòa đã có thể cảm giác được một lưỡi dao sắc bén đang kề vào cổ mình.

Tên khốn này lấy dao ở đâu ra thế?

“So với mấy loại súng thô lỗ này, tôi cảm thấy dao càng thích hợp với sếp hơn.” Nói xong, Lương Cánh cúi đầu, nhanh như chớp hôn lên mặt Tô Hòa một cái.

“Cậu!” Tô Hòa thoáng chốc đỏ mặt, trong đó có bảy phần tức giận, ba phần xấu hổ.

Lương Cánh, con mẹ mày, nhớ kĩ cho tao!

Vẻ mặt đỏ bừng nghiến răng nghiến lợi của hắn khiến tên lưu manh đang đùa giỡn kia nở nụ cười đắc ý, sau đó nhanh chóng khôi phục lại như cũ. Lương Cánh vỗ vỗ vai Tô Hòa như một lời cảnh cáo trong im lặng.

“Đi thôi.”

Do dự một giây, Tô Hòa không thể không làm theo lời y.

Dưới sự nửa dẫn dắt nửa uy hiếp của Lương Cánh, Tô Hòa cùng y xuyên qua khu canh gác, đi đến phía ngoài ngục giam. Dọc theo đường đi cũng đụng độ không ít cảnh ngục, thế nhưng Tô Hòa không biết có phải do ‘kĩ thuật diễn’ của mình quá tốt không, hay là Lương Cánh rất giống cảnh sát, mà lại chẳng một ai hoài nghi.

Lúc quan trọng đều là một lũ vô dụng!

Đây là đánh giá của Tô Hòa giành cho họ.

“Cậu muốn đi đâu?” Tô Hòa hỏi Lương Cánh. Lục này bọn họ đã tới rất gần tường nhà giam, phía trước chính là bức tường cuối cùng. Nếu như nói Lương Cánh muốn trèo tường ra ngoài, Tô Hòa tuyệt đối không tin, chỉ có tên ngốc mới có thể làm ra loại chuyện đó, bên kia tường chính là sườn núi.

Phong thủy của nhà tù này không tồi, dựa núi nhìn sông. Là một nơi yên tĩnh khó có được giữa chốn đô thị ồn ào.

Lương Cánh khẽ cười hai tiếng, lưỡi dao vẫn chĩa vào phía sau Tô Hòa chẳng biết đã bị thu lại từ lúc nào, thế nhưng súng thì vẫn còn trên tay.

Phía trước đã có thể nhìn thấy tường vây cao cao, đối với một tên vượt ngục mà nói, nó chẳng khác gì tự do đã ở ngay trước mắt. Lương Cánh ngừng lại. Tô Hòa đột nhiên cảm thấy căng thẳng, vừa nãy hắn đã có ý tưởng thiên đao vạn quả Lương Cánh trong đầu thì hiện tại đối phương cũng có thể giết hắn diệt khẩu.

“Làm phiền sếp rồi, nhờ có anh mà tôi mới có thể thuận lợi đến được nơi này.” Lương Cánh cởi mũ xuống, sau khi thở phài một tiếng lại tùy tiện đội lên, chỉ còn kém nước huýt sáo ăn mừng.

“Cậu trốn không thoát đâu!” Tô Hòa lạnh lùng nói, “Rõ ràng ngày mai đã được phóng thích rồi, bây giờ cậu làm thế này không phải quá thừa thãi sao. Cho dù có là kẻ ngốc cũng không làm giống cậu …” Còn chưa nói xong, Lương Cánh ở phía sau đột nhiên vươn một tay ôm lấy hắn. Tô Hòa lại càng hoảng sợ.

“Sếp, anh đang quan tâm tôi sao?” Lương Cánh cúi đầu, ghé vào lỗ tai hắn, nhỏ giọng hỏi.

Tư thế hiện tại của hai người ái muội đến mức không khác gì một đôi tình nhân.

Tô Hòa thực sự muốn mắng thành tiếng, “Tôi chỉ đang hoài nghi chỉ số thông minh của cậu thôi!”

Lương Cánh cười ra tiếng, ngực dán vào lưng hắn. Qua một lớp y phục, Tô Hòa vẫn có thể cảm nhận được cơ thể rắn chắc của người đàn ông phía sau, tuyệt đối chỉ có người tập võ mới có được. Sau đó hắn thậm chí còn có thể cảm giác được nhịp tim đập của đối phương.

“Ngày mai ra tù hôm nay còn vượt ngục, quả thật là chuyện mà tên ngu cũng không làm. Thế nhưng …” Chậm rãi buông lỏng tay ra, Lương Cánh nói: “Tôi là tên điên.”

Hai tay buông thõng hai bên của Tô Hòa nắm chặt lại, dựa vào cảm giác mà thầm tính toán cự ly giữa hai người, chuẩn bị phản kích. Cũng chẳng phải đến lúc này hắn mới quyết định làm chuyện đó, mà là hắn vẫn luôn đợi thời cơ, thế nhưng Lương Cánh làm cho hắn cảm thấy quá mức quỷ dị. Nhìn y có vẻ thờ ơ, nhưng mỗi một động tác đều không có kẽ hở.

Lương Cánh vốn vẫn đều trưng ra bộ dáng không đứng đắn. Thế nhưng Tô Hòa vẫn luôn cho rằng người này nhất định là một tên biến thái lòng dạ nham hiểm.

“Anh không cần căng thẳng như thế, sếp.” Người phía sau lại mở miệng, “Từ lúc bắt đầu đều có vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể liều mạng, tôi sẽ không giết anh. Yên tâm đi! Hơn nữa …” lại cười khẽ, Lương Cánh bồi thêm một câu: “Tôi cũng không nỡ.”

Tô Hòa không nhịn được nữa, “Đi chết đi” ba tiếng nhằn ra từ kẽ răng, mười phần hận ý.

Lương Cánh càng cười to hơn, mà lúc này từ trên trời truyền đến một trận tiếng ồn nhanh chóng đến gần. Tô Hòa sửng sốt, giây tiếp theo mới kịp phản ứng, nhận ra đó là tiếng cánh quạt của máy bay trực thăng.

“Xem ra chúng ta không còn thời gian nữa.” Lương Cánh liếc nhìn chiếc trực thăng lập tức sẽ đến gần, “Vốn muốn trò chuyện với sếp thêm một lúc nữa.”

Tô Hòa vô thức muốn ngoảnh lại …

“Tạm biệt sếp!”

“Cậu … a!” Chưa kịp nói xong, phía sau gáy Tô Hòa bị đánh mạnh một cái. Trong nháy mắt đó hắn đâu đến mức gần rơi nước mắt. Đồng thời cả người cũng chậm rãi ngã xuống.

Lương Cánh đưa tay đỡ Tô Hòa, không để hắn ngã xuống quá mức chật vật. Sau đó y dùng súng khẽ đẩy mũ một cái, ngẩng đầu thoáng nhìn chiếc trực thăng đang ở giữa không trung, một sợi dây thừng được thả xuống.

Lại cúi đầu nhìn người đàn ông đang quỳ rạp trên mặt đất, khẽ cười một tiếng, đi về phía sợi dây thừng.

Đây là một chuyện vô cùng dễ dàng, chẳng khác gì diễn tập một trò chơi. Điều duy nhất không nằm trong phạm vi tính toán của y chính là vị ngục trưởng trẻ tuổi kia. Chẳng qua đó cũng chỉ là một việc ngoài ý muốn nho nhỏ, không ảnh hưởng gì nhiều.

Chỉ là mỗi lần không tận hứng đều khiến người ta cảm thấy khó có thể dứt bỏ. Lương Cánh khẽ cong khóe miệng, ngẩng đầu nhìn bầu trời vạn dặm không mây, từng bước từng bước ngày càng đến gần …

“Đứng lại!”

Từ phía sau, giọng nói tràn ngập uy hiếp của đàn ông vang lên. Lương Cánh sửng sốt một chút, dừng bước.

Tô Hòa lảo đảo đứng dậy, một tay đỡ sau gáy, một tay cầm súng chĩa vào người phía trước. Hắn không ngất đi, chỉ là trước mắt có chút tối. Mặc dù cơn đau đã khiến hắn gần như mất đi tri giác, thế nhưng hẵn vẫn liều mạng nhịn xuống.

Tuy rằng cảm giác rất tồi tệ, cơn đau đã kéo dài đến cột sống, hắn vẫn cắn răng giơ súng đi về phía Lương Cánh.

“Buông súng xuống, xoay người lại, giơ hai tay lên đầu!”

Lương Cánh không hề cử động.

“Nhanh làm theo lời tôi!” Như là sợ đối phương không nghe thấy, Tô Hòa rống lên, nắm chặt khẩu súng trên tay. Có một loại trực giác nói cho hắn biết người đàn ông trước mắt vô cùng nguy hiểm. Sự bức bách trong vô thức khiến hắn phải cảnh giác mười phần.

Đợi vài giây, Lương Cánh cuối cùng cũng có động tác. Nhẹ nhàng nhún vai một cái, trượt khẩu súng trong tay xuống đầu ngón tay, y khom lưng đặt nó xuống đất.

“Giơ tay lên!” Tô Hòa ra lệnh lần thứ hai.

Lương Cánh giơ hai tay lên.

“Quay lại!”

Lương Cánh lại chấp hành mệnh lệnh tiếp theo của Tô Hòa. Chậm rãi xoay người lại, trên mặt y là ý cười thật sâu.

“Sếp, anh thật sự là lúc nào cũng cho tôi niềm vui bất ngờ.”

Đối diện với Lương Cánh, Tô Hòa cảm thấy nơi bị đánh sau gáy càng đau.

Mẹ nó!

“Đứng ở đó, không được phép cử động …”

Thế nhưng lần này, Lương Cánh không nghe Tô Hòa nữa, trái lại, y chậm rãi đi về phía hắn.

Tô Hòa lần thứ hai cảm thấy căng thẳng.

“Không được cử động! Tôi nói cậu không nghe thấy à?”

Lương Cánh vẫn như cũ mỉm cười, đi về phía hắn.

Tô Hòa cắn răng, tháo chốt súng ra. Cũng chẳng phải hắn sợ Lương Cánh, mà là hắn sợ chính mình sẽ muốn nổ súng. Mặc dù bây giờ hắn không bị uy hiếp đến tính mạng trăm phần trăm, Lương Cánh cũng không cầm súng, thế nhưng trong thân thể có một cơn phẫn nộ đã bị kìm chế một hồi lâu đang kêu gào muốn thoát ra.

“Còn tiến lại đây, tôi sẽ nổ súng!”

“Anh không cho tôi tiến về phía trước, tôi đây chỉ còn cách lùi lại phía sau!” Lương Cánh nhún vai.

“Đứng tại chỗ! Không được cử động!” Tô Hòa hét lớn, vô thức muốn bóp cò.

Lương Cánh nhắm mắt lại, buông hai tay xuống, “Sếp, mặc dù không được công bằng cho lắm, thế nhưng tôi nghĩ anh nên xem rõ tình hình thì hơn.” Nói xong hất cằm chỉ phía sau.

Tô Hòa ngẩng đầu, cánh quạt quay phần phật, gió nổi lên, bụi bay mịt mù khiến hắn không mở mắt ra nổi. Thế nhưng hắn vẫn có thể thấy một người trên trực thăng đang cầm súng chĩa vào mình. Nhìn kĩ thêm … cái đó còn gọi là súng sao!

Kiến thức chuyên môn của Tô Hòa nói cho hắn biết, chỉ cần đối phương nổ súng, hắn tuyệt đối sẽ bị nổ banh xác, đến mẩu xương cũng chẳng còn.

Lúc này, rốt cuộc hắn vẫn thua.

Nhìn ánh mắt chế nhạo của Lương Cánh, Tô Hòa cam chịu buông khẩu súng trong tay xuống, đồng thời nói một câu: “Lương Cánh, cậu thật sự là tên điên khốn khiếp.”

Lương cánh đút hay tay vào túi quần đi về phía hắn. Tô Hòa hoàn toàn không muốn lo lắng xem tiếp theo mình sẽ ra sao. Kết quả tệ nhất cũng chỉ là thi cốt vô tồn.

Lương Cánh đi tới, nhìn Tô Hòa từ trên xuống dưới một lượt, nói: “Tôi đột nhiên không muốn cứ thế mà đi …”

Tô Hòa nhíu mày, phản ứng đầu tiên là cho rằng Lương Cánh không vượt ngục nữa.

“Nếu đã tới thì phải mang thứ gì về làm kỉ niệm chứ!”

Tuy rằng không hiểu ý y cho lắm, nhưng Tô hòa rất nhanh hiểu ra. Lương Cánh như một con báo, tốc độ nhanh đến mức hắn chưa kịp phản ứng gì thì bụng đã trúng một quyền hung hãn.

Vào những lúc như thế này, đối phương lại chẳng hiểu thế nào là ‘thương hương tiếc ngọc’. Mặc dù đã sắp hôn mê, Tô Hòa vẫn thấy đau đến mức trắng cả mặt, mồ hôi lạnh toát ra không ngừng, sau đó thật sự ngất đi.

Lương Cánh vươn tay, dễ dàng khiêng đối phương lên vai, vỗ vỗ cái mông vểnh lên của hắn một cái, phát hiện ra độ đàn hồi thật sự rất tốt, thế là y cười càng ngày càng … biến thái.

 oOo

Hết chương 9

Vâng, thế là bối cảnh ngục giam đã hết rồi đấy ạ. Tiếp theo sẽ là ‘ngục giam’ theo một kiểu khác =)))) Càng ngày em càng cảm thấy cái sự tra của anh Cánh các bác ạ, em là em thương Tiểu Tô lắm ấy *chấm nước mắt*

8 thoughts on “[ĐM] Hắc Đào Hoàng Hậu – Chương 9

  1. Gay cấn quá, mà… sao mình cứ lo cho Tiểu Tô quá, ai, hy vọng sau này có chút ngọt ngào để bù đắp lại cho Tiểu Tố, anh Cánh ơi là anh Cánh, thương hoa tiếc ngọc chút đi a.
    Cảm ơn Tiêu hen.

  2. Lâu quá ko ghé qua, một chương Hắc đào đúng là ngắn hơn Ký sinh diệp nhiều ah. Bạn tiểu Tô sao mà toàn yếu thế hơn anh Cánh ko vậy, chấm nc mắt thương anh. Haizzz, 2/3 truyện là ngược thụ vậy biết khi hào mới có tim hồng bay đây.
    Ps: truyện edit ngày càng mượt nha.

Thư gửi cho Tiêu ... ~\(≧▽≦)/~ ಥ__ಥ ╮(╯▽╰)╭ Σ( ° △ °|||) ヽ(*´Д`*)ノ O(∩_∩)O ╭(╯^╰)╮~(‾▿‾~ ) (╯°□°)╯彡┻━┻ (¯﹃¯) (*´▽`*) (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (ღ˘⌣˘ღ) o(╥﹏╥)o

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: